
Ngày xưa, trên một vùng núi cao thuộc xứ Đàng Trong, có hai vợ chồng nọ đến sinh cơ lập nghiệp. Họ trồng lúa, trồng bắp, chăn nuôi gà lợn và săn chim bắt thỏ như bao người khác. Nhờ của cải do cha mẹ để lại, cuộc sống của họ có phần sung túc. Dù công việc vất vả, hai vợ chồng vẫn sống yên ấm bên đứa con trai lên năm tuổi.
Một hôm, có người bạn cũ của người chồng ghé thăm. Hai người lâu ngày gặp lại, mừng rỡ khôn xiết. Người bạn nói rằng nhân dịp đi ngang qua vùng này nên tiện đường ghé thăm, đồng thời mang theo một cặp ngỗng làm quà biếu.
Chủ nhà hỏi thăm tình hình của bạn, thì người kia đáp rằng mình không làm nghề gì cả, mà đã đi tu tiên nhiều năm, mong cầu đắc đạo. Nay phải lên núi tìm trầm hương để dùng trong việc cầu nguyện, bởi trầm có thể giúp lời cầu đến được với chư tiên.
Nghe vậy, chủ nhà tỏ ra nghi hoặc, hỏi rằng núi rừng trùng điệp, cây cối bạt ngàn, làm sao tìm được trầm. Người bạn liền lấy trong tay nải ra một gói nhỏ bọc vải điều, bên trong là một thứ ngải quý. Anh ta giải thích rằng chỉ cần ngậm một chút ngải này, có thể đi suốt năm trong rừng sâu mà không cần ăn uống, lại không sợ thú dữ, hơn nữa còn có thể được chư tiên phù hộ, giúp tìm thấy trầm, rồi cầu gì được nấy, thậm chí đạt đến trường sinh bất lão.
Nghe đến đó, chủ nhà không khỏi động lòng. Nhìn gói ngải quý, hắn thầm nghĩ chỉ cần có được thứ này thì có thể hưởng vinh hoa phú quý suốt đời.
...